[CÔ ĐƠN LÀ MỘT TRẢI NGHIỆM]
[CÔ ĐƠN LÀ MỘT TRẢI NGHIỆM]

Tại sao khởi nghiệp là một lựa chọn của nhiều người dù gặp biết bao trở ngại? Họ đối mặt với sự hoài nghi với những cái lắc đầu đầy tiêu cực: khó lắm làm làm gì, làm cũng thất bại thôi, an nhàn không thích lại thích còng lưng gồng gánh trả nợ, vân vân và mây mây. Người làm khởi nghiệp đa phần cô đơn vì khi xung quanh chọn sự an nhàn cái đầu thì chọn khởi nghiệp đã là một sự khác biệt. Người khởi nghiệp không mấy khi nhận được sự ủng hộ từ gia đình, bạn bè, xuất phát từ tình thương đầy bao bọc chở che.

Hành trình khởi nghiệp cho người ta cái cảm giác ôm vào trăm mối lo, lo từ cái tên doanh nghiệp, loại hình doanh nghiệp đến thị trường, lo bán cái gì (sản phẩm/dịch vụ) đây cho khác biệt, lo tìm kiếm khách hàng, lo đến kỳ thì trả thuế, trả lương. Người lao động họ không thể hiểu cho sự vất vả khó khăn của người sáng lập, đến kỳ lương thì phải trả, thế thôi. Vậy sao bằng ấy khó khăn vẫn muốn khởi nghiệp. Vấn đề chính vẫn là ở con người, những người không quen với sự kìm kẹp tư duy khi đi làm thuê, những người không chịu được sự bất công khi bản thân mình rõ ràng đầy năng lực mà lẹt đẹt hoài và hơn hết đó là giấc mơ làm chủ chính tư duy, kiến thức và tài chính của mình.

Tôi có đọc những câu chuyện về khởi nghiệp và tôi ngưỡng mộ sự dũng cảm đó, họ nói được và làm được. Tôi cũng có nhiều nỗi sợ nhưng điều đáng sợ nhất là không được chia sẻ, không có người ủng hộ và tin tưởng. Ai đó nói cũng rất đúng: “Phần lớn người ta sẽ không tin điều bạn nói cho đến khi bạn làm được”. Tôi biết hành trình khởi nghiệp là cô đơn, cô đơn từ khi bắt đầu và suốt hành trình ấy. Có những học viên học khoá của tôi về Xây dựng sự tự tin rằng “LÀM SAO CHINH PHỤC ĐƯỢC NỖI SỢ”, tôi bảo: “đâu còn cách nào khác là lao vào nó. Bạn đâu thể biết bơi nếu như không xuống nước.” Cách của tôi là vậy và ngoài ra. Tôi cũng cần:

  • Đặt ra câu hỏi cho chính mình để hiểu mình hơn: tôi muốn gì? Mục đích sống của tôi là gì? Tại sao tôi khởi nghiệp ở lĩnh vực này?
  • Tôi tự động viên mình, tự tạo ra những nguồn năng lượng tích cực để mỗi khi gặp khó khăn hay sự cô đơn tôi vượt qua.
  • Tôi luôn suy nghĩ tích cực và học cách cho đi nhiều hơn. Tôi đến với các dự án cộng đồng và tạo ra nhiều giá trị. Tôi không bận tâm đến chuyện người ta cười tôi: Sao còn nghèo mà làm miễn phí. Sau những đổ vỡ tôi nhận ra một bài học của cho và nhận: Cái gì bạn cho đi ngày hôm nay thì chắc chắn là cái bạn sẽ nhận vào ngày mai. Bởi vậy tôi chọn gieo hạt giống lành. Đó là liều thuốc chữa bệnh CÔ ĐƠN hiệu quả.
  • Tôi tìm kiếm những người CÙNG NHỊP, CÙNG HỆ GIÁ TRỊ để cộng tác, để cùng tư duy và tận lực.
  • Tôi kết nối, tham dự các diễn đàn để học hỏi và nhận giá trị từ những con người đã từng trải qua sự cô đơn để thành công.

Và tôi coi sự CÔ ĐƠN là một trải nghiệm tôi có như bao trải nghiệm khác. Lấy cảm hứng từ bài viết về CÔ ĐƠN KHỞI NGHIỆP của tác giả CAO TRUNG HIẾU khi viết ra bài này để động viên chính mình và tôi cảm ơn anh đã cho tôi một cách nhìn nhận đúng đắn đầy tích cực về hành trình khởi nghiệp để tôi hiểu rằng càng chối bỏ, càng đẩy xa mình khỏi những hệ giá trị cao quý cho bản thân.

Tôi có đọc một câu rất hay: CAN ĐẢM KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ KHÔNG SỢ HÃI, mà là cho dù sợ hãi vẫn muốn TIẾP TỤC LÀM. (LÊ MINH, tác giả sách Bảo hiểm Thực chiến)

CELINA KHÁNH AN

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *