Bài viết thuộc chuỗi Nhật ký làm nghề, chia sẻ lát cắt chân thật về burnout, sự kiệt sức của người luôn nói ‘ổn’.
Khi ta mỏi vì phải luôn “ổn”
Có một quãng thời gian dài trong cuộc đời làm nghề, tôi đã mang theo một câu nói như một chiếc mặt nạ: “Ổn mà.”
Ai hỏi tôi, tôi cũng nói “ổn”.
Lòng chông chênh, chơi vơi cũng “ổn”.
Đêm trằn trọc không ngủ được cũng “ổn”.
Ngay cả lúc đứng trước học viên, dạy họ cách lắng nghe chính mình, tôi vẫn thì thầm với bản thân rằng mình “ổn”.
Và rồi, một ngày, cơ thể tôi ngã khụy trước khi tâm trí kịp gồng thêm một lần nữa. Không phải vì yếu đuối mà vì tôi đã đi quá xa khỏi ranh giới thật của mình.
Burnout không đến từ những điều lớn
Cố nhận thêm một buổi.
Cố trả lời thêm một người.
Cố mạnh mẽ thêm một chút để không ai phải lo.
Khi bạn là “người luôn đi động viên người khác”, “người luôn hiểu chuyện”, “người luôn xuất hiện đúng lúc”, bạn rất dễ trở thành “người không cho mình được phép ngã xuống”.
Tất cả điều đó đã dẫn tôi đến burnout – không phải vì nghề, mà vì cách tôi đối xử với chính mình.
Một buổi tối rất lâu trước đây
Tôi đi dạy về, trời mưa nhỏ, hơi lạnh. Giữa đoạn đường dài, tôi dừng xe bên lề, tắt máy, và… im lặng một lúc lâu. Cảm giác lúc ấy của tôi như thể cả thế giới đứng lại. Chỉ còn mình tôi – trống rỗng – không nghĩ nổi điều gì ngoài câu hỏi: “Mình có còn đang sống cuộc đời của mình không… hay chỉ đang sống bằng trách nhiệm của người khác?” Câu hỏi ấy cứ hằn sâu, như một tia sáng yếu ớt xuyên qua lớp sương mù bây lâu che mờ. Và lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không cố nói “ổn” nữa. Tôi chỉ thở, lặng yên và thừa nhận: “Mình mệt thật rồi.”
Thừa nhận ‘không ổn’ là bước đầu hồi sinh
Khi tôi dám nói tôi “không ổn”, là lúc tôi bắt đầu chạm lại được với nội lực thật bên trong mình. Nội lực không đến từ cố gắng, từ nỗ lực hết mình, từ gồng, từ giỏi hay từ những buổi đứng lớp đẹp đẽ. Nội lực đến từ khả năng trở về đối diện và chạm vào sự thật của chính mình.
Nghề này dạy tôi một bài học lớn: Không ai phải ổn suốt đời. Và người làm nghề giúp người cũng có quyền không ổn. Chỉ khi ta thành thật với chính mình, ta mới thật sự đồng hành cùng người khác bằng cả trái tim.
Nếu hôm nay bạn mỏi…
Hãy biết rằng bạn không có gì khác biệt và không sai.
Những người luôn “biết điều”, luôn “kiên cường”, luôn “vững vàng”, luôn “mạnh mẽ”… lại chính là những người mệt nhất.
Bạn không cần mạnh mẽ thêm ngay lúc này. Bạn chỉ cần thừa nhận cảm giác đang có, thế là đủ để bắt đầu hồi sinh.
Kết lại – từ một người từng gồng cạn sức
Đừng biến “ổn” thành nghĩa vụ phải làm.
Đừng biến “gồng” thành thói quen, hay bản năng.
Và đừng chờ đến lúc mình kiệt quệ rồi mới cho phép bản thân được thật.
Nội lực không ở chỗ bạn không ngã bao giờ, mà ở chỗ… khi ngã xuống, bạn sẽ biết cách đứng dậy nhẹ nhàng và đúng với mình hơn trước đó.
Nếu bài viết này chạm bạn một chút, hãy giữ nó lại. Và nếu bạn đang ‘không ổn’, dù không nói ra — bạn vẫn xứng đáng được lắng nghe. Bạn có thể nhắn cho tôi bất kỳ lúc nào nếu muốn bắt đầu hành trình ‘chạm – nhìn – chuyển’ của riêng mình.
CELINA KHÁNH AN




