— Nhật ký làm nghề | Celina Khánh An
Tôi bắt đầu nghề không có người dẫn đường.
Không có ai dắt tay.
Không có mentor. Không có cộng sự. Không có vốn đầu tư.
Tôi bắt đầu nghề với một trái tim từng vỡ vụn và một niềm tin chưa chắc chắn.
Tôi không biết liệu mình có “làm được” không.
Tôi chỉ biết: mình không thể không làm điều này.
Tôi bắt đầu từ… một mình.
Thực ra thì ban đầu tôi cũng có cộng sự, nhưng thấy khó khăn họ bỏ cuộc và tôi bắt đầu một mình. Lúc mới bắt đầu coaching, tôi không có gì ngoài một cuốn sổ, một chiếc laptop cũ, và vài dòng cảm xúc tôi viết ra mỗi sáng.
Tôi không có ai ngồi lên kế hoạch cùng.
Không có ai bảo: “Cứ làm đi, tôi hỗ trợ bạn.”
Không ai chia sẻ bài viết.
Thứ duy nhất tôi có…
Là một nỗi thôi thúc rất sâu:
“Mình muốn tạo ra một không gian, nơi người khác có thể được là chính họ – như cách mình đã từng mong có ai đó làm cho mình.”
Không ai đỡ mình dậy – thì tự học cách đứng lên
Tôi từng gục. Từng rất sợ khi chỉ một mình. Tôi đối mặt với nhiều thứ khiến động lực của tôi tưởng như không còn.
Tôi từng thấy bài mình viết chỉ có vài like.
Từng nhận coaching miễn phí cả chục phiên, rồi không ai đăng ký hoặc nếu có thì họ cũng tham gia một cách hời hợt theo kiểu thử cho biết.
Từng nghĩ: “Mình có đang ảo tưởng về giá trị mình mang lại không?” “Hay có phải thị trường này đã “nhan nhan” Coach và mình thì lại không mạnh như người ta” Hay là giờ khách hàng chỉ cần một người Coach với cái profile cực khủng với một mớ chứng chỉ dưới chữ kỹ của Coach”….
Nhưng rồi, cứ mỗi lần muốn bỏ… tôi lại nghe thấy tiếng gọi bên trong: “Nếu mày không làm, sẽ có ai giúp những người giống như mày ngày trước không? Nếu mày không làm thì những người họ muốn có Coach mà không có tiền để chi trả”….
Tôi đứng dậy. Tôi học lại cách tin chính mình.
Tôi bắt đầu đọc sâu hơn, viết đều hơn, coaching kỹ hơn.
Và tôi học cách vững vàng mà không cần ai công nhận ngay lập tức.
Một mình không có nghĩa là cô đơn
Sự thật là: Có những đoạn đường, bạn phải đi một mình, không phải vì bạn kiêu hãnh mà vì đó là giai đoạn trưởng thành bạn cần phải trải qua. Đoạn đường ấy sẽ rất gian nan, thậm chí nó kéo tụt hết ý chí của bạn. Đâu đó có tiếng nói bên trong: “Mày đi làm sao được khi chỉ có một mình”, “Mày đang quá liều lĩnh không”. Nhưng bạn cần biết rằng:
Một mình – bạn học cách tự ra quyết định.
Một mình – bạn học cách đối diện với nỗi sợ mà không trốn tránh.
Một mình – bạn học cách nghe rõ tiếng nói của chính mình hơn tiếng ồn của thế giới.
Tôi viết bài này… không để kể khổ
Tôi viết để nhắn bạn – nếu bạn cũng đang:
- Khởi nghiệp với hai bàn tay trắng
- Làm nghề mà chưa ai tin
- Đeo đuổi điều gì đó chỉ mình bạn thấy có ý nghĩa
Thì bạn không hề đơn độc. Bạn đang đi con đường rất thật. Rất người.
Và nếu bạn đủ kiên nhẫn, đủ vững bên trong, đủ lặng để nghe mình…
Bạn sẽ vững – ngay cả khi vẫn chỉ có một mình.
CELINA KHÁNH AN
Huấn luyện viên nội lực & Chuyên gia đào tạo kỹ năng mềm
#NhatKyLamNghe #MotMinhMaVanTien #CoachingNoiLuc #CelinaKhanhAn


Leave a Reply