Tag: #mylife

  • NGÀY 1, 2023

    NGÀY 1, 2023

    Với tôi năm mới sẽ chỉ bắt đầu sau lễ giao thừa Tết nguyên đán, nó có cái gì đó thiêng liêng và gắn liền với bản thân suốt từ nhỏ tới giờ. Thế nên đêm qua vẫn đi ngủ đúng giờ, nghe tiếng pháo bông bùm bụp xa xa.

    Sáng mùng 1 năm 2023, Sài Gòn lạnh tê tái, chở trai đi ăn sáng cafe, phố phường vắng lạ, người SG đi chơi hết, còn lại là khách du lịch từ xa đến Sài Gòn. Sài Gòn đã vươn mình mạnh mẽ sau những ngày tháng ngủ vùi, về đúng với bản chất của nó: ồn ào náo nhiệt, nhưng sự xa hoa, lộng lẫy đã giảm đi đôi chút. Một con phố đến vài căn nhà dán băng rôn cho thuê, nằm im lìm chờ hồi phục.

    2023 đầy thách thức, Sài Gòn trong dòng chảy thời gian vẫn vươn lên mạnh mẽ. Tôi tin sức sống Sài Gòn cũng như tin bản thân mình luôn đủ mạnh mẽ để tiếp tục vươn lên. Quá khứ chỉ là tấm gương soi để mỗi người hiểu bản thân mình cần thay đổi gì để hợp với sự vận chuyển không ngừng. Tương lai chưa tới, cũng không biết trước được, chỉ có hiện tại chúng ta đang sống đầy say mê dù được hay mất.

    2023, tiếp tục hành trình của mình đầy động lực.

    CELINA KHÁNH AN

  • 2022, CHO ĐI VÀ NHẬN VỀ

    2022, CHO ĐI VÀ NHẬN VỀ

    1. Lần đầu tiên ăn một cái Tết xa nha, cảm giác chỉ như ngày lễ bình thường. Tối 30 cúng giao thừa, xông nhà, ngủ chập chờn nghe tiếng pháo bông nổ lụp bụp bên tai. Covid đã lấy đi của thế giới và của Việt Nam quá nhiều thứ nhưng có một điều nó cho chúng ta, đó là chúng ta biết trân trọng hiện tại và những gì mình đang có.
    2. Bước vào hành trình đào tạo mới với nhiều cung bậc cảm xúc mới. Tôi là người không thích show-off, chỉ bản thân tôi đang biết mình thế nào là đủ. Huấn luyện đào tạo chỉ có ý nghĩa khi khiến học viên thấy thích học, khám phá ra bản thân mình và chuyển hoá được nội lực. Huấn luyện đào tạo không phải là công việc có thể ép buộc người không có đam mê phải làm. Khi tôi huấn luyện các GV nội bộ tôi có hỏi một câu: lý do gì em đến với khoá học? Nếu vì sếp bảo phải học thì thôi xem lại hành trình này. Cái gì cũng vậy, nếu không xuất phát từ đam mê thì khó mà đi tới cùng lắm.
    3. Bắt đầu hành trình tư vấn/Coach chuyên sâu về Nhân sự, Đào tạo và Phát triển mới thấy có quá nhiều thứ mình cần phải học. Trên hành trình này có thêm những người thầy, người bạn mới. Và tôi sẵn sàng cho đi cho những ai muốn nhận. Ai muốn học nghề từ tôi thì follow me nha, 2023 mình bắt đầu hành trình. Các chủ đề tư vấn, huấn luyện sẽ giới thiệu vào năm 2023 nhé. Hiện đã có 2 cô học trò xin theo làm trợ lý (vừa làm vừa học).
    4. Học xong 2 cái chứng chỉ bánh và cố gắng thực hiện mục tiêu 5 năm nữa sẽ có tiệm bánh màu hồng kiểu Pháp với một bầy mèo đủ màu sắc.
    5. Con trai đã có chuyến đi chơi một mình đầu tiên với các bạn, chứng minh sự trưởng thành và chuẩn bị xa rời sự che chở của mẹ. Một hành trình thuận lợi với nỗ lực của riêng con. Không cần đi quá nhanh, cũng không cần so sánh với những đứa trẻ khác để cảm thấy sốt ruột. Hai mẹ con tôi luôn có cách đi riêng và có thế giới của riêng mình.
    6. Chăm sóc bản thân nhiều hơn, lựa chọn một giao diện hoàn toàn mới, chuẩn bị cho một năm số 8 đầy thăng hoa (số 8 đường đời và số 8 năm cá nhân).

    Còn nhiều điều làm được nữa, nhưng kể thế thôi không lại thành kể lệ. Cái gì quan trọng thì đã ở trong tim mình rồi. Tạm biệt 2022 với những vất vả, lo toan, nhiều thăng trầm nhưng học được rất nhiều, hiểu được nhiều, có thêm nhiều mối lương duyên mới.

    Countdown tới 2023…..

    CELINA KHÁNH AN

  • LỰA CHỌN ĐƯỜNG ĐI

    Lâu lắm không có thời gian để viết. Cuộc sống gắn liền với nói và viết đã trở thành thói quen, khó bỏ, nếu không được làm thì nhớ quay nhớ quắt. Thời gian 8h tại công ty chỉ cắm mặt cho những dự án đào tạo của mình, thử nghiệm cái mới, chau chuốt cái cũ. Đi cùng Khai vấn một chặng đường chưa dài, hiểu được giá trị của nó nhưng nghĩ làm sao để làm cho người cần mình trợ giúp một hướng theo đúng mong muốn của họ. Bằng cấp, chứng chỉ chỉ là cái áo khoác bên ngoài, đua nhau để có, khiến cho mọi thứ trở thành nhàm. Tôi sợ điều đó nên tôi né tránh để giữ cho mình đủ lửa đi hết chặng đường này.

    Tôi nhớ những ngày tháng tránh dịch ở nhà, tiền hết, sự nghiệp phá sản, mối quan hệ rạn nứt, dự án bị phá ngang bởi sự thối chí của người làm chung…, tôi loay hoay tìm kiếm con đường mới. Tôi mất ngủ triền miên, chỉ suy nghĩ làm sao để bước tiếp đây. Tôi nghĩ nếu giờ cứ bám lấy một cái cây duy nhất, nó đổ thì tôi rớt tới đáy. Bởi vậy tôi đi học bánh, vì bánh vẫn là niềm đam mê thứ 2 của tôi, rồi nuôi mèo. Cứ thế mọi thứ trở thành những lựa chọn thứ 2, thứ 3 để dự phòng. Tôi đôi khi cứ trách ông trời sao cứ thử thách tôi hoài, mà không có tôi một chút ánh sáng đâu đó, le lói thôi cũng đc. Vậy mà còn xa lắm.

    Nhiều người hỏi sao tôi làm ăn không khá hơn lên vẫn làm. Tôi cười bảo: tôi muốn phá lời nguyền rằng tôi không có duyên đi buôn; phá bỏ suy nghĩ về tôi: học nhiều để làm gì mà vẫn nghèo, vẫn khổ. Thực ra trong cuộc sống ai cũng cần sự may mắn, tôi thì không có được may mắn, chút xíu cũng không nhưng nếu cứ chán nản khi nghĩ về điều đó thì liệu rằng có tốt hơn lên không? Tất nhiên không. Thế là tôi là bước tiếp.

    Lâu lâu ngẫm về mình, có chút buồn, có chút tiếc nuối, nhưng dừng lại thì chắc là không. Con đường mình đi mình lựa chọn, thắng bại cũng do mình. Vậy thì mình cứ tiến về phía trước thôi.

    CELINA KHÁNH AN

  • THUỐC LÁ VÀ PHÉP LỊCH SỰ

    THUỐC LÁ VÀ PHÉP LỊCH SỰ

    Nhân 8 tháng 3, ngày của phụ nữ lạm bàn một chút về thuốc lá và đàn ông nhé. Trước tiên thuốc lá chả tốt lành gì các anh ạ, các anh cứ hay nói hút cho bổ phổi chứ tất cả chỉ là nguỵ biện cho việc nghiện không cai được. Người hút thuốc không thơm tho gì cả, từ quần áo, đầu tóc, tay đến miệng. Mà miệng thì kinh khủng nhất. Tôi có vài ông bạn trai, người yêu…. Nghiện thuốc, mỗi lần hôn cũng áp lực lắm các chị ạ. Chẳng qua yêu rồi thì thôi xấu cũng thành đẹp, méo cũng thành tròn hết và dần thích nghi thôi chứ biết làm sao. Tuy nhiên tận đáy lòng thì mong các anh ý bỏ thuốc.

    Giả sử các anh nghiện không bỏ được thì kỹ năng quan trọng nhất mà các anh nên làm đó là mỗi lần hút ở nơi công cộng làm ơn ngó trước ngó sau. Nếu đến một quán cafe thì chọn bàn ngoài trời. Mà cái này thì các quán trong TPHCM làm tốt hơn ngoài HN. Ngoài HN mấy quán cafe của dân (không phải của các hãng lớn) thì người ta hút bất chấp kể cả trong nhà, nhất là mùa đông. Ra ngoài hút chết lạnh, mà cơn nghiện lên rồi thì thôi nhất là bét luôn, lịch sự lúc ấy có muốn cũng chịu. Chọn bàn ngoài trời cũng cần kỹ năng các anh nhé. Một là nếu bàn cạnh mình phụ nữ hoặc người không hút thuốc họ đến trước thì quan sát xem liệu mình ngồi bàn đó mà hút thuốc có ảnh hưởng người bên cạnh hay không? Mà tốt nhất nên chọn bạn xa bàn phụ nữ vì dẫu sao đàn ông không hút thuốc khả năng chịu đựng của họ cũng tốt hơn. Ngoài ra nên chọn bạn ở gần chỗ thông thoáng, cuối gió càng tốt.

    Câu chuyện sáng nay: tôi đến trước và yên vị. Một bạn trẻ tới sau ngồi ngay cái bàn trước mặt tôi và hút thuốc phả khỏi. Tôi đành đứng dậy đi tìm bàn khác chứ biết sao được. Trách bạn ấy còn trẻ nhưng cái kỹ năng tối thiểu của người hút thuốc bạn ấy không hề có, trong khi tôi qua sát cuối dãy bàn tôi ngồi không có ai (bàn ơ quán xếp theo chiều dọc). Việc tôi đứng dậy tìm bàn khác không biết có khiến bạn ấy có chút suy nghĩ trong lòng không? Tôi nghĩ là không hoặc chút thoáng qua thôi, rồi lại tan biến.

    Tôi có thằng em, mỗi lần ngồi nhậu là nó luôn xin phép cho em hút thuốc chị nhé. Và tôi quan sát tay cầm điếu thuốc của nó luôn ở rất xa chỗ tôi ngồi, thậm chí tôi còn không thấy cả khói thuốc.

    Cuối cùng thì kỹ năng không chỉ học ở trường lớp đâu bạn ạ, kỹ năng cần được học ở cuộc sống, từ sự quan sát cuộc sống hàng ngày, thu vào tầm mắt, chắt lọc bằng tư duy của mình. Đừng sống vội để quên đi cả những điều tưởng như rất nhỏ nhặt nhưng lại tác động lớn tới bản thân mình. Xã hội đi lên không ngừng và chúng ta không còn cách nào khác là nắm bắt những đổi thay và rèn luyện bản thân mình.

    Mong các anh có một ngày 8 tháng 3 hạnh phúc bên cạnh những người phụ nữ mình yêu thương của mình. Một cách trọn vẹn.

    CELINA KHÁNH AN

  • SỐNG ĐỂ KỂ LẠI

    SỐNG ĐỂ KỂ LẠI

    Tôi chọn SỐNG ĐỂ KỂ LẠI

    Đó là cuộc sống được gọi thành tên cho từng mảnh ký ức, dù là bé nhỏ nhất. Là đi qua một ngày vẫn có thể nhắm mắt nhớ lại những điều đã được khắc ghi.

    Bạn sẽ hỏi tôi: Có cách nào để ngày đi qua có được nhiều sự kiện đáng nhớ đến mức kể lại được chăng?

    Tôi sẽ trả lời rằng: Bạn thân mến, cách nào ngoài cách bạn hãy sống bằng tất cả những gì bạn có được, nhận được, cảm được và thấy được. Bạn hãy sống thêm cả với những điều bạn muốn được, bạn mong được, bạn thích được. Và cả những câu chuyện cổ tích được viết nên từ cái nhìn tích cực của bạn. Triết lý nửa cốc nước đầy chẳng bao giờ là quá cũ và nó chẳng sến đâu một khi bạn muốn….

    Hoàng Anh Tú

    Vậy nên tôi chọn SỐNG ĐỂ KỂ LẠI, mọi thứ trôi qua là một phần làm nên con người tôi, ký ức đẹp cho tôi nụ cười và ký ức buồn mang tới giọt nước mắt. Đó là cảm xúc mà chẳng ai chối bỏ được…tôi cũng không. Tôi đón nhận và trải nghiệm. Nhờ đó cuộc sống của tôi tràn năng lượng mỗi ngày dù có thể vẫn còn thử thách. Nhưng bạn biết đấy, khi cuộc sống không có thử thách liệu còn gì thú vị hay không? Áp lực sẽ tạo nên kim cương, nên nếu muốn có kim cương bạn phải đặt mình dưới những điều sống còn và chấp nhận đánh đổi.

    Được sinh ra là phụ nữ thực sự là may mắn, vì trong một năm ít nhất chúng ta có hai ngày để những người yêu thương mình có cớ được quan tâm; và nhiều hơn hai ngày để đẹp, để dịu dàng, để đón nhận yêu thương mà nửa thế giới còn lại dành cho mình. Trân trọng giá trị của mình, cũng là trân trọng những giá trị cho và nhận đến với mình. Người ta nói, đàn bà thường khổ. Với tôi, khổ hay không là do mình, do cách mình đón nhận thôi. Cho dù được hay mất tôi vẫn sống bằng cách tôi đã chọn: Tích luỹ và kể lại; cho đi và nhận về. Đừng chỉ cho đi, bạn hãy học cả cách nhận về vì chỉ khi bạn biết nhận bạn mới biết cách cho, chỉ khi bạn nhận thì bạn mới có động lực để cho. Cuộc sống sẽ đầy sinh lực khi bạn cân bằng được mọi thứ.

    Trải qua năm tháng, thay đổi rất nhiều, trải nghiệm không thiếu, đổ vỡ cũng chả ít nhưng dường như thời gian chỉ cho tôi thêm sự hứng khởi để lao vào thử thách. Mỗi con người tôi đã gặp, đã yêu, đã nể phúc đều cho tôi một kinh nghiệm sống, tạo nên phiên bản ngày hôm nay của tôi. Có một chị đẹp hỏi tôi: Bước đến một môi trường mới, chị mong muốn nơi đó thế nào? Tôi nói: tôi chỉ cần ở đó con người ta sống đẹp với nhau là đủ. Bởi vì sống đẹp khiến con người ta đẹp hơn lên từ bên trong cho tới bên ngoài.

    Tôi thích bài Thơ vui về phái yếu của Nhà thơ Xuân Quỳnh, bài thơ mang đầy sự hài hước nhưng không kém phần tinh tế, trong đó có khổ:

    Anh thân yêu, người vĩ đại của em

    Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối.

    Một chút mặt giữa đại dương vời vợi,

    Loài rong rêu chưa ai biết bao giờ.

    Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua,

    Là hạt bụi vô tình trên áo.

    Nhưng nếu sáng nay em chẳng đong được gạo,

    Chắc chắn buổi chiều anh không có cơm ăn.

    Vài đoạn thơ vui nhân dịp ngày xuân,

    Đùa một chút thôi xin các anh đừng giận.

    Thú thực là chúng tôi cũng không sống được.

    Nếu không có các anh, thế giới chỉ đàn bà.

    Xuân Quỳnh, 1986

    Hãy luôn là những người phụ nữ đặc biệt, người mà các anh không thể thiếu, trong suốt cuộc đời họ chứ không riêng một ngày lễ nào.

    Sống để kể lại

    CELINA KHÁNH AN

  • NGƯỜI LỚN YÊU

    NGƯỜI LỚN YÊU

    Nghe lạ nhỉ, người lớn yêu thì khác gì nhỉ, chả biết nữa chỉ biết là anh bảo: chúng mình lớn rồi. Uh vậy đấy, mình lớn rồi thì yêu chắc khác. Không giận dỗi nhau quá nửa ngày, đôi khi cãi nhau, lấy cớ chạy ra xa nhau chỉ để…lao về phía nhau nhanh hơn và mạnh mẽ hơn. Là bao dung hơn, biết xếp lại những thứ đã vụn vỡ, ghép chúng lại cho có hình rồi nâng niu và trân trọng. Người lớn yêu nhau là không đùa giỡn bỡn cợt, thích thì đến, không thích là đi. Yêu nhau là trách nhiệm dù có thể chẳng ràng buộc bởi bất cứ gì, chỉ nói với nhau: mình thuộc về nhau em nhé. Một kiểu thuộc về nhau trong tim, trong não, một sự ngầm hiểu.

    Người lớn yêu không bỡn cợt nhưng điều to lớn, cưa cẩm thả thính chán chê rồi bảo mình làm bạn nhé. Tình yêu trưởng thành đôi lúc chỉ ngầm hiểu vì lớn rồi cần gì phải nói cho nhau biết thực tế đâu. Người trưởng thành biết cảm nhận, mà cảm nhận thì ít khi sai lắm. Nó đúng tới mức đáng sợ. Chính vì vậy mà giờ gặp ai chỉ vài ba lần trò chuyện tôi đã biết họ là người thế nào, có đủ để tôi tiếp tục hay không. Thật buồn là đa phần lại không.

    Người lớn yêu dễ có cảm xúc nhưng chỉ một lần thất vọng là tình cảm vỡ vụn, khó lấy lại. Người lớn yêu khó bị những hào nhoáng che mờ, đẹp thì thích đấy nhưng không vừa vặn với mình thì cũng bỏ đi. Người lớn yêu không lấy cái gì không phải của mình, không chạy theo những thứ ảo vọng xa xôi, càng không tìm kiếm những thứ trên trời. Cái gì chắc chắn của mình thì tự nhiên ở lại bên mình. Người lớn yêu lựa chọn nửa còn lại là tri kỷ, nhưng không dễ để là tri kỷ của nhau. Yêu thời trẻ cứ ào ào nào nhiệt, vồ vập nhưng lớn rồi tình yêu nó như cơn mưa mùa xuân, lâm thâm, ngấm dần, nhẹ nhàng, mơn trớn. Có lúc trái mùa thì ào tý rồi thôi.

    Một ngày chọc em không biết bao nhiêu lần vì anh bảo không gì thú vị hơn là được chọc em và làm cho em cáu. Em hỏi tại sao thế, anh bảo vì anh có cơ hội làm lành, mà mỗi lần làm lành đc sẽ yêu nhau nhiều hơn. Người lớn yêu đôi khi giống trẻ thơ, không tính toán và dại khờ. Có những lúc dằn vặt, lựa chọn, nghĩ suy rồi vẫn cố chấp để yêu cho đến cùng. Người lớn yêu đau nhiều nhưng tình thật sâu lắng. Trẻ thơ khi yêu ko ngần ngại sẻ chia, chẳng cân đong đo đếm. Thế nên, cần một chút người lớn và một chút trẻ thơ…để tình yêu vừa thực tế nhưng cũng đầy lãng mạn.

    CELINA KHÁNH AN

  • DUYÊN PHẬN

    DUYÊN PHẬN

    Ta gặp nhau ở đoạn giữa cuộc đời
    Tại duyên trời mà yêu thương cháy bỏng
    Chỉ không phận nên cách xa mong ngóng
    Yêu và thương bằng cả con tim

    Sài Gòn mùa này gió lạnh về đêm
    Thèm hơi ấm, cái ôm thật chặt
    Nhớ về anh trái tim quặn thắt
    Bởi vì yêu mà đốt lửa lòng

    Em chỉ biết yêu và khắc khoải ngóng trông
    Ngày anh sẽ qua sông đón em về nơi ấy
    Ngày anh sẽ trao em nụ hôn nồng cháy
    Ngày cuộc đời em sẽ có anh

    Em chỉ biết yêu dẫu rất xa anh
    Không ân hận bởi nợ duyên kiếp trước
    Duyên một mối biết bao giờ trả được
    Nên em thầm ôm mối tình anh

    Có những điều tưởng chừng mong manh
    Nhưng em biết sẽ yêu thương vĩnh viễn
    Trái tim anh mang tình anh tha thiết
    Em sẽ chờ nơi ấy bình yên

    CELINA KHÁNH AN 16/2/2017

  • TẾT THUỞ HÀN VI

    TẾT THUỞ HÀN VI

    Bạn tôi cứ hỏi: em biết nhớ từ bao giờ mà có thể viết ra vậy, tôi cười bảo từ khi mọi thứ đi qua trước mắt và thu vào trong bộ não thế là nhớ. Có điều bao nhiêu năm rồi không chịu ngồi viết lại, nên mọi thứ trong não bắt đầu rơi bớt ra để nhường chỗ cho những thứ hiện tại. Tết ngày nhỏ có trăm điều thú vị, kể ra chẳng bao giờ hết. Thời đó cả xã hội nghèo vật chất nên thấy cái gì cũng quý và thèm. Tết nhà nào cũng gói bánh chưng, rậm rịch ngâm gạo từ sớm. Tụi nhỏ chúng tôi đã khấp khởi từ lúc này, ra hỏi vào hỏi xem bao giờ thì gói vì khoái xem gói lắm. Nhà tôi ai cũng nói ông nội gói đẹp mà tôi nhớ là tôi được xem có một lần tôi. Cũng nghí ngoáy thử mà nó chả thành cái hình gì cả. Rồi cái ngày gói bánh chưng và xếp chúng vào cái thùng phuy to cũng đến. Bố nhóm cái bếp than đá rõ bự để luộc. Cái thùng phuy bự xếp cũng cỡ 20 cái chứ đùa. Tôi nhớ xếp bánh luộc từ 7h tối hôm này thì 7h tối hôm sau mới dỡ. Đứa nào cũng tranh phần trông bánh để nghịch. Càng về đêm càng lạnh mà mặt đứa nào cũng hồng hào, mắt lấp lánh ánh những tia lửa than đá nổ lách tách vui tai. Tết đơn giản có thế.

    Đên lúc dỡ bánh ra cũng thích, bố và chú bạn bố phải vớt ra và ép cho bánh chắc lại bằng cách xếp bánh lên cái bể xi măng rồi lấy nắp bể chèn lên càng lâu càng tốt. Thế là mẻ bánh chưng Tết đã xong. Tết thì nhà nào cũng có hộp mứt, bánh pháo Bình Đà, kẹo cafe cứng như đá, hạt bí hạt dưa. Cảm giác thú vị nhất là trước Tết mẹ chở “lương thực” về chất đầy ngăn đá tủ lạnh. Trước Tết năm nao cơ quan mẹ cũng mổ lợn, thế nên cứ Tết là thịt ăn xả láng. Thích cái cảm giác đủ đầy thế thôi chứ chả ăn được mấy. Cái tủ gỗ cũ kỹ được phen đầy bánh kẹo, mứt và pháo. Mứt thì có gì đâu thế vẫn thích đc ngồi mổ phanh hộp mứt ra để chén mứt dừa và mứt trứng chim. Mà khổ, cái gì mình thích thì ít mà ko thích thì đầy. Ăn xong mấy món thích là bỏ lại toàn mứt cà rốt, bí, cà chua…. kẹo cafe thì tuổi thơ đứa nào cũng thích dù nó cứng như đá. Bao giấy kẹo màu vàng nâu, xong đến lớp nilon làm bằng bột gạo, cho vào miệng là tan rồi mới đến kẹo. Thế mà kiên trì lột từng lớp. Thú vị đáo để.

    Tuổi thơ gắn liền với pháo Bình Đà. Chỉ chờ mẹ về là xin bánh pháo tép. Mẹ bảo ừ mà phải giao thừa đã. Tôi thì nhát, chỉ xem tụi nó đốt pháo chứ nào dám đốt. Thấy tụi nó để quả pháo ở khe tường, lấy que nhang cháy châm ngòi, nghe xèo xèo là đã núp và bịt tai. Sợ nhưng mà vui. Đêm giao thừa, bố treo sẵn bánh pháo đùng, to ghê ý rồi bố đi hái lộc xuân mới về nhà đốt pháo. Tiếng pháo nổ và mùi khói thuốc pháo xông lên nhà báo hiệu Tết về. Trong lòng sướng lắm. Sáng ra mặc quần áo về ông bà nội ra sân xem xác pháo hồng thấy lòng vui ấm áp, lượn bốn góc kiếm xem còn viên pháo nào chưa nổ rớt ra ngoài. Xác pháo hồng khắp ngõ xóm, trên từng con phố dường như đã trở thành kỷ niệm khó quên của thế hệ 7x chúng tôi. Cho đến năm 1992 thì pháo chính thức bị cấm đốt. Phải đến một vài năm chúng tôi mới quen dần với cảm giác thiếu vắng ấy dù biết rằng cấm cũng là nên do năm nào cũng có tai nạn về thuốc pháo.

    Cuộc sống đã đổi thay rất nhiều, ở cái tuổi tròn trịa 40 có lúc tôi vẫn nhớ quay quắt những năm tháng ấy. Giá trị của Tết đã xoay vần theo thời gian, đôi ba nét vẫn còn giữ lại, một số thứ thì biến tướng như tục mừng tuổi. Mừng tuổi là cái để mang lại lời chúc đầu năm may mắn chứ không phải thước đo giá trị vật chất. Cái gì rồi cũng bị thời gian cuốn đi, nếu cố gắng cũng giữ lại được ít nhiều.

    Tết 2018

    CELINA KHÁNH AN

  • 14/2…

    14/2…

    Người ta bảo cứ gắn với nhau bởi một tờ giấy A4 và một ngày hoàng tráng mới có trách nhiệm với nhau. Sai. Trách nhiệm nằm ở cốt cách con người. Nằm ở việc chúng ta đã trưởng thành hay chưa. Vậy nên đừng nghĩ chúng ta phải có trách nhiệm vì một tờ giấy. Người ta nghĩ có con cái rồi thì khắc có trách nhiệm, thậm chí có muốn bỏ nhau cũng khó. Sai. Trách nhiệm với những đứa con không phải là đem chúng ra để làm tấm ná chắn cho những cảm xúc của bản thân mình. Đi hay ở là lựa chọn tất yếu dựa trên phương diện cảm xúc. Nếu cố níu giữ hôn nhân chỉ vì chữ trách nhiệm thì cũng là sai. Sai nghiêm trọng vì nó tạo thành những hệ luỵ sau này.

    Qua năm tháng tôi nhận ra cuộc sống vợ chồng là ngọn núi lửa, ngàn năm âm ỉ cháy là tốt, nhưng tắt lịm hay bùng cháy thiêu rụi tất cả cũng có khi.

    Người ta bảo lấy nhau phải hợp cung hợp mệnh, hợp đủ thứ phong thuỷ. Một phần… Vì thời bố mẹ có ai biết phong thuỷ vận mệnh là gì đâu. Họ cũng tranh cãi, cũng dỗi hờn mà chả xa nhau được nửa ngày. Ông không có bà là ngày hai bữa cơm hàng, bà ko có ông là làm bát mỳ cho xong. Vậy nên, cái sự hợp nằm ở chỗ người ta có đủ yêu đủ thương, đủ nghĩa đủ tình hay không? Hai con người ở hai nền giáo dục khác nhau bỗng gặp nhau ở quãng đời đẹp nhất, phải từ bỏ cái riêng nhiều lắm mới có được cái chung. Cuối cùng mới thấy bình yên trong tình yêu bền bỉ vẫn cứ tốt hơn là cố gắng phải lấy rồi âm thầm chịu đựng chỉ vì thật khó để làm lại.

    14/2 du nhập vào Việt Nam từ bao giờ không biết, ý nghĩa của nó lớn lao ra sao cũng chẳng rõ, chỉ biết đó là ngày cặp đôi yêu nhau tặng quà tặng hoa, tặng chocolate đầy lãng mạn. Thế hệ chúng tôi đã qua cái tuổi lãng mạn kiểu ấy nên hầu như cũng không để tâm, nếu nhớ thì mời nhau đi ăn, tâm sự chuyện đời, chuyện nhà chuyện cửa, ấy vậy mà cũng xôn xang từ sáng tới khuya. Có đôi khi tôi thắc mắc, sao cả năm chẳng dành để nói yêu thương, tặng quà, mời đi ăn đi mà cứ phải chọn một ngày để làm nhỉ. Nếu yêu nhau mỗi phút giây bên nhau thì ngày 14/2 cũng chỉ là ngày thứ hai, thứ 3 hay thứ 4 nào đó trong tuần mà thôi.

    Tôi ngưỡng mộ những cặp vợ chồng yêu thương đủ đầy, vì nhau trong từng phút giây chẳng cần hoa và quà cho ngày lễ. Tôi có những người bạn mà tình cảm gia đình của họ chân phương, bình dị. Tôi ước tôi cũng có và tôi hạnh phúc khi thấy họ hạnh phúc. Tôi cũng ngưỡng mộ những người phụ nữ dám đương đầu với xã hội để sống thật lòng mình. Vậy nên, valentine luôn đặc biệt trong mỗi con người, không cần hoa hay chocolate. Và ngày này tôi vẫn chúc những người bạn tôi sẽ luôn tận hưởng hạnh phúc của chính họ.

    Hạnh phúc là dám sống cho tình yêu của mình dù chỉ ngắn ngủi. Hạnh phúc là cho đi và tự khắc sẽ có lúc bình yên nhận về. Tình yêu không có sự sở hữu, chỉ cùng nắm tay trong an yên mà thôi.

    CELINA KHÁNH AN

  • TRI KỶ

    TRI KỶ

    Trải qua cuộc hành trình của cuộc đời từ Bắc vào Nam tôi may mắn khi có nhiều TRI KỶ. Đó là đứa bạn thân mà mỗi ngày không nói chuyện với nhau thì cảm thấy thiếu thốn, là người chỉ cười mỗi lần buồn giận bực tôi đều nhắn tin để chửi um lên, là người đã yêu tôi nhiều hơn bất cứ điều gì nhưng chỉ lặng thầm dõi theo tôi, là người dù bận tới mấy nhưng khi tôi cần là xuất hiện. Họ là TRI KỶ, người vừa giống bạn thân, vừa giống người yêu, vừa giống một gia đình.

    Tri kỷ là một thứ tình cảm vô định hình, khó diễn tả, chỉ biết nó hơn tình bạn một chút nhưng lại không giống với tình yêu. Trong tình bạn, một người bạn thân có thể xuất hiện bất cứ khi nào chúng ta cần, khi buồn cũng như khi vui, nhưng có đôi khi, người bạn ấy lại dễ dàng bỏ qua cảm xúc của chúng ta, chỉ cần có mặt, không cần hiểu nhau. Một người bạn sẽ không đủ nhạy cảm để biết bạn đang nghĩ gì, buồn hay vui, đôi khi vô tâm, xem nhẹ mọi chuyện, cho đó là bình thường. Người bạn khi cần họ gọi cho bạn một cuộc điện thoại, bạn không bắt máy (không cần biết lý do là gì) họ thôi không gọi nữa, họ nhắn cho bạn một tin bạn không trả lời (không cần biết lý do là gì) họ cũng không nhắn nữa. Một người bạn, sẽ mãi mãi không thể là tri kỷ nếu chỉ biết nhận mà không biết cho đi.

    Trong tình yêu, người yêu cũng sẽ là một tri kỷ nếu người ấy là chỗ dựa tinh thần cho bạn, chịu đựng cái tính khi oái oăm khó chịu của bạn, an ủi bạn đúng lúc, đôi khi có xung đột nhưng cũng chóng qua, đồng điệu về tâm hồn, chỉ cần một cái liếc mắt, một tiếng thở dài, một cái mỉm cười họ cũng đoán ra bạn đang nghĩ gì. Tri kỷ là sự kết hợp của tình bạn, tình yêu, tình thân. Nó hoàn hảo hơn tất cả. Cuộc sống biết bao nhiêu chuyện bộn bề lớn nhỏ, từ chuyện mưu sinh cơm áo cho tới những va chạm hàng ngày, từ chuyện đối nhân xử thế cho tới chuyện con cái trưởng thành….mọi thứ cuốn chúng ta đi theo vòng quay tất yếu. Đôi lúc chúng ta quên mình cần chăm chút cho những mối quan hệ tốt đẹp mà khó khăn lắm mình mới có được. Tình cảm là liều thuốc tuyệt vời chữa lành mọi vết thương và tình cảm của tri kỷ chính là liều thuốc ấy. Bạn sẽ là người may mắn nếu như bạn có được ai đó hiểu mình ngay cả khi mình không cần nói điều gì cả.

    Ở cạnh tri kỷ bạn có thể thoải mái thể hiện bản thân và cũng không phải sợ một ngày tình bạn tri kỷ sẽ chấm dứt vì tình cảm này bền bỉ theo năm tháng chứ không dễ dàng kết thúc như tình yêu. Tôi có nhiều bạn bè, nhiều mối tình lớn bé và sau những mối tình ấy là tình bạn tri kỷ bền bỉ. Đó là điều tôi trân trọng. Ở cạnh tri kỷ của tôi, tôi thoải mái là mình, và không cố gắng để làm hài lòng ai cả. Họ chấp nhận mọi thứ thuộc về tôi, chịu đựng con người tôi, bù đắp những thiếu thốn tình cảm trong tôi. Chúng ta có thể có rất nhiều bạn, nhưng tri kỷ thì không có nhiều đâu bạn ạ. Và thực sự cũng có nhiều lầm tưởng về tri kỷ lắm. Để là tri kỷ của nhau cần rất nhiều những cảm thông, chia sẻ và trân trọng.

    Tôi yêu tri kỷ của mình: những người anh, người bạn, người em đã luôn vì tôi mà dành cho tôi nhiều hơn một chữ TÌNH. Với tôi, không cần nói quá nhiều chỉ cần im lặng hành động, sẵn sàng gạt bỏ những vướng bận, để ở cạnh tôi khi tôi cần. Và tôi cũng luôn sẵn sàng vì họ vô điều kiện. Tình yêu tôi dành cho họ là vĩnh cửu.

    Hãy tìm kiếm người bạn tri kỷ của mình, vì đó sẽ là điều tuyệt vời nhất trên thế gian.

    Người yêu và tri kỷ hoàn toàn khác nhau em nhé! Đôi khi người yêu sẽ là người nói, em nghe, còn tri kỷ sẽ nghe ngay cả khi em chưa nói

    CELINA KHÁNH AN