Hồi đó, tôi chưa gọi Mắt Biếc là Mắt Biếc. Tôi gọi nó là Hà Lan, như mọi người vẫn gọi. Trong lớp của thầy Phu, mỗi bàn ngồi ba đứa. Tôi ngồi ở bàn chót cùng, bên phải là Hà Lan, bên trái là thằng Ngọc. Bạn bè thường gọi Ngọc là Ngọc sẹo, vì nó có cái sẹo to bằng đít chén ở thái dương, tóc không che nổi – Mắt Biếc (Nguyễn Nhật Ánh
Tag: #celinablog
-

MẮT BIẾC – CHƯƠNG 1, NGUYỄN NHẬT ÁNH
“Hồi còn nhỏ xíu tôi không có bạn gái. Suốt ngày tôi chỉ chơi với … mẹ tôi và bà nội tôi. Mẹ tôi rất thương tôi nhưng vì mẹ sợ ba nên rất ít khi mẹ choe chở được tôi trước những trận đòn của ba tôi. Bà tôi thì lại khác. Bà sinh ra ba nên ba phải sợ bà. Điều đó thật may mắn đối với tôi” – trích Mắt Biếc (Nguyễn Nhật Ánh)
-

HÀNH TRÌNH NHẬT BẢN, 11/2018. NGÀY 2: ĐỀN ASAKUSA KANNON
Asakusa Kannon còn được biết đến với tên gọi Sensoji, là ngôi đền cổ xưa nhất không chỉ của Asakusa mà còn là của cả Tokyo. Ấn tượng đầu tiên khi đến ngôi đền là sự choáng ngợp, toà chính lớn khủng khiếp và được sơn hoàn toàn mà đỏ. Thời tiết đẹp, bầu trời trong xanh cùng với màu đỏ của toà chính và toàn cảnh khuôn viên tạo nên một khung cảnh đẹp xuất sắc. Theo truyền thuyết vào năm 628, trong khi đang thả lưới đánh cá trên sông Sumida hai anh em Hinokuma Hamanari và Hinokuma Takenari đã tìm thấy một bức tượng Phật Quan Âm (Kannon), cao khoảng 5,5cm vướng vào trong lưới đánh cá của mình và mặc dù họ tìm cách đưa tượng Phật về lại dưới sông nhiều lần nhưng bức tượng vẫn quay trở lại với họ. Vị trưởng lão trong làng Hajino Nakamoto đã nhận ra được sự thiêng liêng của bức tượng nên đã hiến một phần ngôi nhà của mình lập thành ngôi đền nhỏ thờ Phật Quan Âm.

Thần đạo là một trong những tôn giáo của người Nhật, trong thần đạo có rất nhiều thần thành, có đến 8 triệu vị thần. Người Nhật có cách tín ngưỡng rất riêng, nên nếu đến Nhật muốn vào tham quan các ngôi đền, chùa cần phải tìm hiểu kỹ, nếu đi theo tour cần tuân thủ theo hướng dẫn của HDV. Quan niệm của người Nhật khi vào đền chùa cả thể xác lẫn tinh thần phải được rửa sạch, bởi vậy tại khuôn viên luôn có sẵn bể nước rất trong để người vào lễ gột rửa bụi trần. Tay phải lấy nước rửa tay trái, tay trái lấy nước rửa tay phải, sau đó uống một ngum nước. Nghi lễ tẩy trần rất quan trọng, người làm lễ phải giữ cho mình được trong sáng để được tĩnh tâm và có được may mắn. Khi vào đền chùa người Nhật cũng thắp nhang, nhang được bó thành bó khoảng 20 cây, có nhiều màu. Trước đền chùa chính người ta thường có một lư hương lớn, cạnh đó là một lò lửa nhỏ để đốt nhang. Cả bó nhang được cắm lên lò lửa cho đến khi đầu các cây nhang màu đỏ cháy đều, rồi cắm nguyên bó nhang vào lư hương. Sau đó người ta lấy tay lùa khói và người mình, lên mặt, lên tóc và khấn. Trước thềm đền chùa thường có một thùng sắt để thả tiền xu, tiếng xu kêu rào rào từ những lần tung của khách thập phương nghe rất vui tai, dễ chịu
Khu vực đền chùa rất sạch sẽ, thoáng mát, nghi lễ trang trọng. Nhìn cách người Nhật lễ cảm giác họ rất tập trung và nghiêm túc. Giữa trung tâm thành phố, ngôi đền hiện diện thật đẹp thể hiện cách sống và tính cách con người Nhật Bản. Họ luôn tôn trọng giá trị văn hoá thiêng liêng của mình, nâng niu và trân trọng bằng cả hai tay.
CELINA KHÁNH AN
-

HÀNH TRÌNH NHẬT BẢN, 11/2018. NGÀY 2: HOÀNG CUNG KOKYO, NƠI Ở CỦA THIÊN HOÀNG
Buổi sáng hôm sau chúng tôi rời khách sạn tại Tokyo và lên đường đi thăm Hoàng cung Kokyo. Trời nắng đẹp và trong xanh kỳ diệu mang tới cảm giác thư thái như thể ngày hôm qua chưa từng mưa. Dưới ánh nắng rực rỡ một Tokyo mới mẻ hiện ra, đường phố sạch đẹp như đêm qua vừa có ai lau dọn vậy. Ở Việt nam phố xá vỉa hè mà sạch vậy chắc sẽ thích đi bộ đi làm lắm. Tôi thầm ước. Vỉa hè Tokyo không trồng cây cổ thụ mà chỉ trồng cây vừa đủ cao và toả bóng mát, cây cối thẳng hàng như kẻ chỉ. Tôi lên xe và cùng đoàn đi tới Hoàng cung Kokyo.

Hoàng cung Kokyo nằm trong khu dinh thự của Edo Castle, từng là dinh thự của Mạc Phủ Tokugawa. Kể từ năm Meji thứ hai trở đi (1869), Thiên hoàng Meji rời thủ đô từ Kyoto đến Tokyo và chọn nơi đây làm hoàng cung. Với hơn 1000 năm lịch sử, Hoàng cung Kokyo là nơi ở của nhiều thế hệ Thiên Hoàng. Vào ngày lễ, thứ bảy, chủ nhật, Hoàng cung đóng cửa không đón khách tham quan, ngày thường mở cửa hai làn từ 10h và từ 13h30. Và vì đi trúng ngày lễ nên tôi chỉ có thể đứng ngoài chụp hình và nhìn Hoàng cung từ bên ngoài. Quần thể bên ngoài Hoàng cung không cầu kỳ, chủ yếu là cây xanh giống hệt công viên với nhiều ghế đá để nghỉ chân. Một vùng công viên rộng lớn được bao bọc bởi những hồ nước và những bức tường đá nằm giữa trung tâm Tokyo

Cây bạch quả được trồng khắp công viên Tokyo vừa mang kiến trúc hiện đại của đô thị lớn bậc nhất châu á, vừa lồng trong đó dáng hình của kinh đô ngàn năm nơi ở của nhiều đời Thiên Hoàng. Bởi vậy đi giữa lòng thủ đo vẫn thấy được cả một dáng hình nước Nhâth với bề dày lịch sử của các vị hoàng đế. Thật tiếc là tôi đã không được vào bên trong, chỉ được ở ngoài hứng trọn ánh nắng vàng và rảo bước đến mỏi chân khắp công viên của hoàng cung. Rời Hoàng cung chúng tôi đến với tháp truyền hình Sky Tree, tháp truyền hình cao nhất thế giứoi, niềm tự nào vươn tầm cao trong công nghệ của người Nhật.

CELINA KHÁNH AN

